Kiểu gì cũng phải mua
Người bán hoa bên đường ra sức thuyết phục khách hàng: "Hãy mua tặng vợ anh một bó hoa".
- Nhưng tôi chưa có vợ - người đàn ông trẻ trả lời.
- Thế thì anh mua cho người yêu anh đi.
- Nhưng tôi cũng chưa có người yêu.
- Vậy thì hãy mua 2 bó hoa để chúc mừng cho sự may mắn của anh.
Đến với Chúa
Cậu bé David trên đường đi học về nhìn thấy một con gà đang nằm ngửa với hai chân giơ thẳng lên trới.Chú đem chuyện về kể với bố,bố chú giải thích rằng con gà đã chết và hai chân nó hướng thẳng về phía chúa Jesus trên thiên đàng.Và họ cùng ra chôn con gà.Hai tuần sau,bố David đi làm về thấy chú bé hốt hoảng chạy ra đón và la lên
_Bố ơi bố,hôm nay suýt nữa thì chúng ta mất mẹ rồi..
_Sao cơ? - ông bố thắc mắc
_Hôm nay khi con đi học về thấy mẹ nằm trên giường,hai chân giơ lên trong không khí và la lên ‘Jesus, I’m coming, Jesus I’m coming.’ Nếu không có chú Terry nằm đè lên giữ mẹ lại thì chúng ta đã mất mẹ là cái chắc.
!!!!?
Chị cứ làm em khó thở
Các cụ thường nói: "Cả vú lấp miệng em". Nhưng "các cụ" dùng đúng lúc. Chứ như thế này thì...
Nhiều người thường sử dụng thành ngữ khi muốn diễn đạt vấn đề gì đó, tuy nhiên nếu dùng không đúng lúc đúng chỗ thì dễ bị hiểu nhầm lắm, ví dụ như câu chuyện sau đây:
Nữ đốc công nhắc một anh chàng công nhân vốn có tiền sử bệnh phổi:
- Hình như chỗ này em làm sai rồi, chị thấy so với tiêu chuẩn của công ty thì sản phẩm này chưa đạt.
- Đạt đấy chị ạ!
- Đạt là đạt thế nào, này nhé: chỗ quá ngắn, chỗ quá dài, nơi cần phải làm mịn thì em lại làm thô, và đây nữa... chỗ này... chỗ này nữa...
Sau một hồi nghe sếp nói như súng liên thanh, anh chàng bắt đầu thấy ngột ngạt vì bệnh phổi sắp tái phát:
- Chị ơi, em nói... thật nhé... sản phẩm đẹp thế này mà chị cứ bắt bẻ, chị không cho em giải thích, chị cứ... “cả vú lấp miệng em” làm cho em... khó thở quá!
- ?!!
Đàn ông không nên đọc
Như mọi năm, năm nay chiến dịch "Mùa hè xanh” do trường tổ chức được lũ sinh viên chúng tôi hưởng ứng nhiệt tình. Nói nhỏ nha, tham gia chiến dịch này không chỉ vì được góp phần cho phong trào mà còn vì... vui nữa!
Ngày đầu ra quân, cả lớp nhận phần đất được phân công trồng cây giúp bà con địa phương, tất cả cùng chia nhau làm cỏ và cuốc đất. Lũ con trai phân công hai tên khoẻ mạnh lên rừng kiếm luồng về cắt làm ống đựng nước tiểu. (Chẳng là chúng tôi có kế hoạch đặt mấy cái ống đó ở khu vệ sinh lấy nước tiểu để mỗi sáng pha loãng tưới cho cây).
Mãi xế trưa, hai gã nọ mới nhễ nhại vác luồng về tới cơ quan.
Chàng N. thấy chị em đang tán chuyện râm ran bèn vừa quẳng mấy cây luồng xuống đất cái uỵch vừa cười cười:
- Chà, mấy cái ống to thế này thì chị em dùng làm sao được, nhẩy? Một cô nói:
- Ông khỏi lo.
- Hê... hê! Khỏi lo à? Không cẩn thận thì lại rách...
Cô nàng tỉnh bơ:
- Thì cũng như mấy ông hút thuốc lào thôi chứ gì?
Mấy cô nàng đấm lưng nhau cười như nắc nẻ. Còn anh chàng N. thì lẳng lặng chuồn từ đời nào.
Có điện chưa chắc đã hay
Tại một quán Karaoke khác người ta nghe được những lời kêu ca rất trái ngược nhau sau khi mất điện và có điện trở lại nhân dịp "Giờ trái đất 2009" như sau:
Sau khi mất điện: - Ôi dào! Đang ngon thì mất điện!
Khi có điện trở lại: - Trời ạ! Đang ngon thì... có điện!
Một gã “xã hội đen” sai đàn em đi ra ngoại thành có việc. Lát sau, tên đàn em gọi điện về.
- Báo cáo đại ca, tôi gặp vấn đề.- Thằng nào chơi chú?
- Không ạ! Tôi va phải một con lợn xấu xí trên đường.
- Thế thì vấn đề quái gì hả?
- Nó bị đụng rất mạnh, ngã lăn quay ra đất ngay lập tức.
- Thế thì sao?
- Nó đang quằn quại, tôi muốn hỏi đại ca nên làm gì?
- Đồ ăn hại, xử lý con lợn ấy mà cũng không biết cách à? Sau xe có một khẩu súng đấy.
- Vâng?!
- Bắn con lợn ấy vài phát vào đầu và khi nó hết quằn quại, sau đó mày có thể lôi nó ra và ném nó vào bụi rậm là xong.
- Thưa đại ca, rõ!
Gã đàn em nói to và tắt máy. Khoảng 10 phút sau gã gọi lại:
- Thưa đại ca! Tôi đã bắn con lợn và kéo nó ra và ném vào bụi rậm, tuy nhiên...
Gã đại ca tức giận ngắt lời:
- Vậy bây giờ có vấn đề gì nữa, đi thôi?
- Cái xe bẹp dúm của “con lợn” ấy thì thế nào? Hình như loại xe của băng đảng đông nhất nước Mĩ này!
- ?!?
Hai Lúa sinh ra trong một gia đình nông dân, mười mấy đời làm ruộng. Lớn lên, học hết cấp 2 thì Hai Lúa bỏ học về nhà làm bạn với con trâu cái cày.
Tưởng cuộc đời cứ thế trôi đi, ai dè năm vừa rồi Hai Lúa được “lên đời” sau khi có quy hoạch một khu công nghiệp ngay trên quê hương Hai Lúa. Số tiền đền bù cho mỗi nhà lên đến mấy tỉ. Thế là người người đổi xe, nhà nhà đổi... nhà!
Sau khi mua xe, sắm điện thoại, xây lại nhà cửa và vô số đồ đắt tiền trong nhà, Hai Lúa chợt thấy thèm cái món... “nợ đời”! Bởi lâu nay do nhà nghèo nên không có cô nào thèm để ý, nay túi rủng rỉnh Hai Lúa quyết định lên thành phố tìm hoa, xả láng một phen. Địa điểm mà Hai Lúa chọn là một quán “Karaoke mát mẻ”. Sau khi lựa kỹ “hàng”, Hai Lúa chọn một em trông xinh nhất có vẻ mặt rất... lúa, nguyên nét ngơ ngác của dân tỉnh lẻ. Thật là nai vàng rơi vào tay... trâu nước!
Qua một đêm rượu và tình say bí tỉ, Hai Lúa thức dậy thì đã 10h sáng. Nhìn quanh căn phòng của nhà nghỉ, “nai vàng” biến mất, thậm chí không thấy bất cứ đồ vật nào cô ta để lại. Quần áo và chiếc “va- li số” của Hai Lúa nằm vất vưởng.
Hai Lúa sờ túi quần (dùng gối đầu), vẫn còn cái ví với mấy trăm ngàn, chắc cô ta sợ lấy ví sẽ làm Hai Lúa thức dậy. Nhưng cái túi đựng vàng thì nằm nhăn nhúm giữa phòng.
Hai Lúa cười sằng sặc, cười như điên như dại. Sau khi cười chán chê, anh chàng nông dân bật nắp chai bia, tu một hơi rồi lẩm bẩm:
- Không biết cô ta sẽ làm gì với mấy thỏi vàng giả ấy nhỉ?!
Thơ... cái chày
Chày nhà bé bé, xinh xinh
Không đủ độ "lớn" nên mình mượn thôi
Chày to thì mới tuyệt vời
Để em giã khắp mọi nơi mình à...
Vợ chồng nhà nọ rất yêu thơ, hễ mở miệng là đọc thơ. Bên hàng xóm cũng có đôi vợ chồng yêu thơ không kém. Một hôm, cô vợ nhà hàng xóm gặp chồng nhà bên ấy nói:
- Anh ơi em hỏi cái này
Anh cho em mượn cái chày giã cua.
Anh chồng nhà nọ vui vẻ lấy chày cho mượn và ỡm ờ:
- Chày anh em thấy đẹp chưa?
Giã vừa chóng được, cầm vừa chặt tay.
Vừa hay cô vợ về đến, thấy sự thể liền hỏi:
- Nhà cô cũng có cái chày
Sao cô lại thích mượn chày nhà tôi?
Cô ả mượn chày đỏ mặt, lý do rằng:
- Chày nhà mình bé, giã lâu...
Mượn chày bên ấy đỡ rầu hơn chăng?
Bên này, anh chồng cô mượn chày nghe được, liền nói vọng sang:
- Thôi không mượn nữa em ơi
Nhỏ to cũng giã được thôi, kém gì.
Hàng xóm tốt
Hai người láng giềng trò chuyện, một người nói: "Tôi rất tiếc là mấy con gà nhà tôi mổ sạch số hạt hoa vừa gieo bên nhà bác".
- Chuyện vặt thôi mà. Nhân tiện bác cũng thứ lỗi cho, con chó nhà tôi đã cắn chết mấy con gà ấy rồi.
- Không sao, bà nhà tôi đã lỡ chẹt chết con chó nhà bác bằng ôtô.
- Tôi biết rồi, vì thế lúc tôi cưa cây tôi đã cưa thủng lốp xe của bà nhà.
- Vậy à! Nhân tiện tôi xin hỏi nhà bác mua bảo hiểm hỏa hoạn chưa?
Kiểu gì cũng mắc lỗi
Vừa xuống sân bay, vợ Mike đã đứng đợi đón sẵn. Khi hai vợ chồng đang chờ lấy hành lý thì một cô tiếp viên đi ngang qua.
Mike trò chuyện với cô ta và bảo:
- Cảm ơn cô về chuyến bay, Jenny.
Bà vợ liền hỏi:
- Ai đấy?
- À, cô tiếp viên trên chuyến bay của tôi vừa đi ấy mà.
- Tôi cược là ông còn có số điện thoại của cô ấy nữa.
- Đâu có, tên tiếp viên, phi công và người phụ lái đều ghi trên bảng gắn trước khoang hành khách, ai mà chẳng biết.
- Thôi được, nếu thế thì hãy cho tôi biết tên của viên phi công và phụ lái đi!
Nghề 'độc'
Hệ thống đại lý Bưu điện Toàn cầu cần tuyển 1.000 nhân viên. Không cần bằng cấp, sức khỏe tốt, có lưỡi dài. Lương 3.000 USD một tháng. Yêu cầu: hằng ngày ngồi ở bưu điện, lè lưỡi ra cho khách dán tem thư (Trịnh Thị Lan).
Cần tuyển công nhân phổ thông, lương 1.000USD/tháng
Viện Hải dương học cần tuyển gấp 02 công nhân phổ thông.
Yêu cầu: Trình độ 9/12; Tuổi từ18 đến 40. Nam, nữ đều được miễn là bơi lặn giỏi.
Mức lương: 1.000 USD/tháng.
Hồ sơ: chỉ cần mang theo CMND và địa chỉ để báo tin cho người nhà, đến thử việc, được vào làm luôn.
Công việc cụ thể: rất đơn giản, sáng 7h lặn xuống, mở cửa chuồng lùa đàn cá mập trắng ra biển; tối 20h lặn xuống bật đèn tín hiệu gọi cá về và đóng cửa chuồng lại.
Ai có nhu cầu xin liên hệ: Viện Hải dương học, số điện thoại: 0123456789.
Nghề độc (tiếp)
Chúng tôi là một công ty TNHH, chuyên sản xuất nước đá tinh khiết. Do nhu cầu công việc chúng tôi cần tuyển nhiều nhân viên làm việc đúng thời gian quy định của nhà nước.
Lương mỗi tháng 500 USD, có thưởng nếu hoàn thành tốt công việc.
Mô tả công việc: Rất dễ ai cũng có thể làm được, không cần bằng cấp, trình độ kinh nghiệm gì cả, không phân biệt nam nữ già hay trẻ: lấy khăn lau khô cây đá lạnh mới xuất xưởng để giao cho khách hàng.
Nghề độc (tiếp)
Công viên Vịt Giời cần tuyển 05 người. Trình độ: tốt nghiệp lớp 12, sức khỏe tốt. Thời gian làm mỗi ngày: khoảng 01 giờ, công việc nhẹ nhàng.
Mức lương thử việc: tháng 2.000 USD/tháng. Chính thức 5.000 USD .
Công việc cụ thể: sáng 7h, có mặt tại công viên đánh răng cho cá sấu thật trắng để du khách chụp ảnh lưu niệm.
Công việc lý tưởng
Cần tuyển gấp 10 nhân viên làm bia, không cần kinh nghiệm, bằng cấp. Làm việc 4 giờ một ngày, lương 3.000 USD một tháng.
Chúng tôi là một công ty liên doanh lớn với 85% vốn đầu tư của nước ngoài, chuyên sản xuất các loại bia cao cấp. Nay chúng tôi đang thiếu nhân lực cần tuyển gấp 10 nhân viên làm bia.
Yêu cầu: Sức khoẻ tốt, không bị bệnh tim, ngoại hình dễ nhìn, không cần kinh nghiệm. Bằng cấp sẽ được công ty đào tạo.
Mức lương: Thử việc 1.500 USD một tháng, làm 4 tiếng một ngày. Sau 1 tháng thử việc, nếu vượt qua, mức lương là 3.000 USD.
Mô tả công việc: Rất đơn giản, ôm bia chạy lòng vòng cho các cung thủ, xạ thủ tập bắn.
***
Bảo tàng quân đội tuyển nhân viên.
Yêu cầu: Có ngoại hình, sức khỏe, không quan trọng bằng cấp, không dị tật. Làm ngày 2 ca, lương tháng 3.000 USD, bảo hiểm đầy đủ.
Công việc: Sáng đẩy xe tăng ra sân cho khách chụp ảnh, chiều đẩy vào kho.
Ngựa biết gọi điện thoại
Đang ngồi đọc báo trong phòng khách, John bỗng bị cô vợ vốn hiền dịu sấn đến tát vào mặt.
Dù choáng váng nhưng anh ta vẫn bình tĩnh:
- Sao em lại đánh anh?
- Em tìm thấy một mảnh giấy trong túi quần của anh, trên đó ghi "Betty Sue". Thế là thế nào?
- Em yêu à, em không nhớ tuần trước anh đến trường đua ngựa sao? Betty Sue là tên con ngựa anh cá đấy - John đáp.
Cô vợ thẹn thùng bước đi. Ba ngày sau đó John lại bị tát một cái nữa. Lần này anh ta nổi nóng:
- Sao cô dám làm thế với tôi?
Cô vợ lạnh lùng bảo:
- Vì con ngựa Betty Sue gọi hỏi thăm anh đấy!
Cởi váy... nhầm Đã chuẩn bị vào hè 2009, phong trào mặc váy của chị em phụ nữ dạo này nở rộ. Nào váy dài, váy ngắn, váy... cực ngắn, và vả váy “nửa ngắn nửa dài”. Thôi thì “đu đủ” cả.
Mặc váy nói chung là rất tuyệt, ít nhất là với những chị em có cặp giò thon thả hoặc gần đạt tiêu chuẩn thon thả. Tuy nhiên, cũng có điều bất tiện khi mặc váy, đó là lúc đi xe máy hoặc lên xuống xe ô tô.
Chuyện rằng: Một em tóc vàng đã sáng tạo ra một cách rất độc đáo, cô đặt may một loạt váy xẻ một đường phía sau nhưng đính thêm hàng cúc. Cách này vừa kín đáo lại vừa tiện, khi đi xe máy chỉ cần nới vài ba cúc phía sau là tha hồ, lên hoặc xuống rồi lại cài lại, thật tiện trăm bề.
Một hôm, xe máy của cô bị hỏng nên phải đi bằng xe buýt. Người thì đông, các bác tài lại dừng đỗ nhanh để kịp định mức. Vì vậy mà khi chuẩn bị bước lên xe “tóc vàng” kín đáo thò tay ra phía sau nới bớt cúc cho dễ... chen lấn trèo lên xe. Nhưng thật kỳ lạ, nới vài ba cúc rồi mà vẫ thấy khó bước lên quá ta. Trong lúc tóc vàng lúng túng bỗng nhiên có ai đó đẩy... mông cô lên cái ào.
Sau khi lên xe, “tóc vàng” quay lại nhìn người vừa nâng mình lên, đó là một thanh niên:
- Cảm ơn anh đã giúp đỡ, tuy nhiên anh có biết cách giúp của anh rất mất lịch sự không?
- Vậy thì cô lịch sự chắc?
- Tôi làm sao?
- Trong lúc chen nhau, cô vòng tay ra đàng sau cởi hết... khuy quần tôi để làm gì?
- !!!
Cuối tuần bàn chuyện dạy con Sáng chủ nhật, ông bố bảo cậu con trai: - Con đi mua hai gói xôi xéo giúp bố nào!
- Không, con... lười lắm! - Cậu con trai uể oải đáp.
- Lười không tốt đâu con ạ!
- Sao lười lại không tốt, hở bố? Nằm trên đi ghế, nhai kẹo cao su, đọc sách “Truyện cười trên Cười 24H”. Như vậy tốt chứ bố?
- Như vậy là tốt! Ông bố tán thành. Nhưng con thử tưởng tượng các công nhân xí nghiệp kẹo sẽ hỏi con: “Phải chăng chúng tôi làm ra kẹo cao su để cho kẻ lười ăn?”. Lúc đó con sẽ bảo sao?
- Chẳng bảo sao cả! Con có thể đọc sách mà không cần ăn kẹo. Như vậy càng đỡ hại răng bố ạ!
- Được! Ông bố nói. - Nhưng nếu bác thợ điện bảo rằng họ không làm ra điện cho kẻ lười. Vậy liệu con có thể đọc trong bóng tối được không?
- Không được. Nhưng con sẽ đọc ban ngày. Buổi tối con sẽ ngủ cho đỡ hại mắt.
- Cũng được thôi! - Ông bố nói - Nhưng con không sợ các nhà văn sẽ bảo con: “Chúng tôi không viết sách cho kẻ lười” à?
- Con sẽ không đọc nữa, nằm chơi vậy!
- Được thôi! Ông bố nói. - Thế nếu thợ mộc không làm đi- văng cho kẻ lười thì sao?
- Thì con sẽ nằm xuống sàn. Như vậy càng có lợi cho cột sống bố ạ!
- Được! - Ông bố nói. Còn nếu thợ xây...
Cậu con trai vội ngắt lời bố:
- Thì con sẽ đi dạo phố để hít thở không khí trong lành.
- Ôi tuyệt lắm! - Ông bố reo lên - Nếu đi dạo phố, thì con hãy ghé vào quán bà Ba Béo mua cho bố hai gói xôi xéo nhé!
- Vâ... ng...
Là học sinh, ai trong mỗi chúng ta chắc cũng từng hoặc chứng kiến bạn bè mình viết bản kiểm điểm... Nhưng trong số đó, có những bản kiểm điểm đi vào lịch sử học đường, bạn có biết chăng?
Bản kiểm điểm của Trần Văn Dừng vì đánh bạn gái
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
--oOo--
BẢN KIỂM ĐIỂM
Em thưa cô!Tên em là Trần văn Dừng,ngày hôm qua em phạm lỗi là đã đánh bạn Hằng.Tại vì bạn ấy chửu em,em xin kể đầu đuôi như sau:
Trong giờ chào cờ,em mải nói chuyện,bị cô Nga mắng và xoắn tai em 2 cái đau ơi là đau.Lúc sau em quên mất em lại nói chuyện,bạn Hằng khoe cô giáo làm em lại bị xoắn thêm 2 cái nữa,em thấy thế mới nói rằng"con kia,tí về ông đấm mày chết...".Em chỉ nói thế thôi chứ ko làm thật đâu nhưng bạn ấy lại chửu tên bố em,rồi chửu tên bà em,chửu tên ông em,chửu tên cụ em,em thấy thế mới bẩu"mày cứ đợi đấy..."bạn ấy lại còn thách em.Khi tan học em chờ bạn ấy ở cổng trường em bẩu là"mày có muốn ông đánh mày ko?"bạn ấy bẩu là"tao thách mày đấy",thế là em đạp bạn ấy có 1 cái,bạn ấy cũng đạp em lại 1 cái,em đinh đánh lại thì bạn Hùng đi qua bẩu"con bé kia đánh ghét quá,mày cho tao đấm nó 1 cái"rồi bạn ấy đấm luôn,sau đó bạn Thắng ,bạn Cường mỗi bạn đấm 1 cái.Em thề với cô là em chỉ đạp bạn Hằng 1 cái và đấm 1 cái,sau đó em đi về.
Em xin nhận lỗi vì đã đánh bạn.À nhưng mà thưa cô,cô phải mắng bạn ấy vì bạn ấy chửu cả họ em,trong khi em chỉ chửi mỗi tên bố bạn ấy...
PS: Những lỗi ngữ pháp và lỗi chính tả là nguyên tác của học sinh Trăn Văn Dừng
Bản kiểm điểm của Lý Văn Lý lớp chuyên lý trường OnlyU
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
--oOo--
BẢN KIỂM ĐIỂM
Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm
Tên em là Lý Văn Lý, học sinh lớp 10 chuyên lý trường OnlyU. Hôm qua, trong giờ ra chơi, bạn Hiếu ngồi cạnh em loay hoay phẫu thuật cái bút mực. Dù bạn không cố tình song lực quán tính vẫn khiến mực rơi vào áo em.
Bạn ấy không hề xin lỗi cũng như không chịu chấm dứt ngay việc giải phẫu vật đáng ra nên đưa vào viện bảo tàng từ lâu rồi.
Máu dồn vào tim khiến em đã dùng xấp xỉ 400N tác dụng lên người bạn ấy trong khoảng thời gian xấp xỉ 0,5s. Vì xung của lực bằng độ biến thiên động lượng nên đáng ra bạn ấy phải chuyển động lùi nhưng thật tiếc, bạn ấy béo quá, phản lực tác động lên tay em còn lớn hơn cả 400N kia.
Theo phản xạ tự vệ, bạn ấy lao vào em với vận tốc khá lớn, không một chút do dự. Kết quả là em bị bắn vào tường, mà tường lại nặng hơn em rất nhiều. Tuân theo định luật III Newton, tườg đứng yên, em bật ngược trở lại.
Tuy có hơi đau nhưng do cay cú, em liền áp dụng ngay định luật "Húc". Chỉ tại tội thừa mỡ nên va chạm giữa đầu em và bụng bạn ấy là... va chạm dẻo, lực của em bị triệt tiêu. Liên tiếp sau đó là một chuỗi quy tắc bàn tay trái, quy tắc bàn tay phải khiến em bị dao động với tần số lớn.
Đến lúc này, em không còn đủ sức chiến đấu nữa vì theo một vế của định luật bảo toàn năng lượng thì năng lượng không tự nhiên sinh ra, trong khi bữa sáng của em lại có hạn. Biết thân biết phận, em đã dựa vào Định luật bảo toàn tính mạng mà tự rút lui ôm hận về nhà.
Hôm nay, em viết bản kiểm điểm này để mong cô tha thứ. Em hứa lần sau nếu có đánh nhau, em sẽ chuẩn bị bữa sáng chu đáo hơn hay ít ra, cũng chọn đứa gầy hơn em làm đối thủ.
Em xin chân thành cảm ơn cô.
Một vị khách hàng tỏ ra rất bực tức. Chị ta bù lu bù loa trên điện thoại rồi chửi rủa mắng nhiếc hãng nước ngọt đã không áp dụng những quy định vệ sinh khắt khe như quảng cáo.
- Alô, tôi là người tiêu dùng. Tôi đang có trong tay một chai nước giải khát của các ông, trong đó có một con gián. Tôi không thể chịu được nữa. Có lẽ tôi nên kiện ra toà để người tiêu dùng như tôi không còn bị lừa nữa. Mà như vậy, chắc công ty sẽ phá sản.
- Thế hả? Xin chúc mừng quý khách đã trúng giải khuyến mãi đặc biệt của công ty chúng tôi. Phần thưởng của quý khách là một chiếc ôtô bốn chỗ ngồi. Xin quý khách sớm đến nhận quà.
Một điểm tham quan trên núi, hướng dẫn viên nói với khách du lịch:
- Thưa quý vị, sườn núi ở đây rất dốc, dưới kia là vực sâu, nhưng nếu có vị nào chẳng may trượt chân thì trong lúc trôi xuống xin đừng quên nhìn sang phía bên phải kia, phong cảnh ở đó tuyệt đẹp.
_____________________________
Hai khách du lịch được chủ nhà trọ dẫn vào một căn phòng bẩn thỉu, một người bĩu môi:
- Giá thuê cái chuồng lợn này bao nhiêu?
- Cho một con lợn là 2 USD, cả hai con thì 3 USD.
_____________________________
Cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên giường, ông chồng lim dim ngủ, người vợ tình cảm dâng tràn, ghé tai chồng tỉ tê: "Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau".
Ông chồng cố cầm tay bà trong một giây rồi quay lại ngủ tiếp.
Một lát sau người vợ nói:
- Sau đó anh thường hôn em.
Hơi bực dọc, nhưng ông cũng hôn vội một cái trên má và tiếp tục ngủ.
Vài chục giây sau, bà lại nũng nịu:
- Sau đó anh thường cắn cổ em.
Như được nhóm lại ngọn lửa tình năm xưa, ông chồng tung chăn nhảy ngay xuống giường...
- Anh đi đâu?
Ông chồng quay lại hét lên:
- Lấy hàm răng.
_____________________________
Thần dược
Bệnh nhân: - Bác sĩ có loại thần dược nào có thể trị được căn bệnh mộng du của tôi không?
Bác sĩ: - Có đấy, anh hãy cầm chiếc hộp thần dược này, mở ra và rắc đều xung quanh giường ngủ mà thôi.
Bệnh nhân: - Đơn giản vậy à? thế đó bên trong hộp là thần dược gì đó thưa bác sĩ?
Bác sĩ: - Đinh 5 phân.
Bệnh nhân: (Ngất xỉu).
_____________________________
Làm mất công hỏi
Trong giờ học lịch sử, thấy một nhóm học sinh tỏ vẻ không chú ý, thầy giáo bèn yêu cầu một người trong đó trả lời câu hỏi.
- Em ở bên cạnh cửa, chú ý nghe thầy hỏi đây: Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đánh tan quân Nguyên Mông lần thứ hai năm nào?
- Dạ, em không biết.
- Thôi được, thế thì tôi cho em một cơ hội nữa: Nguyễn Trãi viết "Bình Ngô Đại Cáo" vào thời gian nào?
- Em cũng không biết.
- Thế đấy, vậy tối qua em làm gì hả? Chắc không phải học bài chứ?
- Không, tối qua em đọc "Cười 24H" cả đêm.
- Hay thật đấy anh bạn trẻ ạ! Thế anh có mặt ở đây làm gì hả?
- Để thay bóng đèn điện. Vì em là thợ điện được cử đến đây sửa chữa mà.
_____________________________
Khoảng 2 ngày trôi qua, Mỹ chịu không được nên bấm chuông bỏ cuộc. Rồi 3 ngày nữa trôi qua, Nhật cũng xin đầu hàng. Vậy là Việt Nam thắng chắc, nhưng ban tổ chức đề nghị để Việt Nam lập kỷ lục nên chưa mở cửa vội, khi nào muốn ra thì mới trao giải.
Mọi người chờ thêm 1 ngày, rồi 2 ngày mà vẫn không thấy Việt Nam bấm chuông xin ra, lo quá, ban tổ chức đành phải phá cửa để xem tình hình Việt Nam thế nào. Khi cánh cửa mở, mọi người nhìn thấy Việt Nam nằm trong góc phòng thở hổn hển như sắp chết, người ngợm xanh lét, chỉ còn da bọc xương, thê thảm vô cùng.
- Xin anh cho biết động lực nào khiến anh gần chết vẫn không thèm bấm chuông xin ra vậy?
Sau khi cánh nhà báo đặt câu hỏi, mọi người thấy Việt Nam yếu ớt đưa nắm tay lên và thều thào:
- Tao, tao... mà... biết được... thằng nào.... phá cái chuông của tao, tao đánh bỏ mẹ!
_____________________________
Linh!!!!
MR1: Mấy bữa này không biết ăn nhằm cái gì mà linh thiệt ?
MR2: Nói gì ...
MR1: Tối hôm kia tao mơ thấy em Châu tới chơi , sáng hôm qua em tới thiệt.
Rồi hôm nọ tao mơ thấy em Tú tới chơi, chiều hôm sao em tới.
Còn tối qua tao mơ thấy xuống địa ngục ...
MR2: hồi hộp ...rồi kết cục sao ?
MR1: quả là không sai ... sáng nay 2 em tới chơi cùng một lúc.
_____________________________
-thật là bực mình
-sao thế anh
- tôi bảo học sinh của tôi kể 1 câu chuyện tiếng anh.
-rồi sao
-nó kể câu chuyện hoàng tử và công chúa
- thế thì hay rồi anh còn phàn nàn gì nữa?
-nó kể: hoàng tử và công chúa gặp nhau hoàng tử nói : Can't you Speak Vietnamese. Công chúa nói : Sure!!!. Thế là từ đầu đến cuối nó kể toàn TV thế có bực ko
_____________________________
by: heo_mapyeu









